Ngô Thiên Tú

Nhớ hoài người thương


Em đi trên xác lá vàng
Mùa thu lá rụng ngập tràn lối đi
Bàn chân dẫm nát tim si
Em đi từng bước bờ mi nghen ngào
Dáng em cuối nẻo đường vào
Hồn tôi tê tái dạt dào yêu thương
Chiều nay trời đổ mù sương
Tình yêu lịm chết vấn vương u hoài
Nhìn nhau lần cuối miệt mài
Mắt em nhỏ lệ trang đài yêu đương
Em đi tóc ướt tơ sương
Hồn tôi ướt đẫm nhớ thương người tình
Lá vàng từng chiếc buông mình
Trái tim nghiệt ngã theo hình bóng yêu
Mùa thu cây đứng đìu hiu
Cuộc tình tan vỡ đốt thiêu tháng ngày
Em đi nước mắt tuông dài
Còn tôi ở lại nhớ hoài người thương

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nhớ hoài người thương"